Thi ca

  • Biết ước mơ ... như cuộc đời biết hát, Không phải là ... tiếng dục vọng gào vang, Đem ước mơ phủ lấp những muộn màng, Để từng ngày hiện thân trong năm tháng.
  • TA YÊU ... Hướng về con người ta yêu sống, Vì đã là người, sống cần nhau, Đừng vì ích lợi, đặng niềm đau, Giằng xé phận người trong khắc khoải.
  • Dễ lãng quên ... Lãng quên vốn dĩ ... vẫn còn đây, Vì sống phận người có lẽ thế, Chỉ mong ... giữa hạnh phúc, ê chề, Chữ "NHÂN" chữ "TÌNH" ta còn nhớ.
  • Thành thị và thôn quê ... Thấy cuộc đời, hai nơi thật khác xa, Chốn thanh bình, chốn ồn ào vội vã, Được xa hoa, ... nhưng tình cảm nhạt nhòa, Đời bình dị, ... ươm tình người nồng ấm.
  • Thầm lặng ... yêu ... Phải chăng đây là cách Ngài yêu, Âm thầm ... từng người trong gặp gỡ, ... Bên đời, Ngài lặng lẽ đợi chờ, Khi bao người thế tìm quên lãng.
  • Ta đi tìm ... vì nỗi niềm trăn trở, Với cuộc đời, nét độc đáo riêng tôi, Với tiếng nói, nội tâm còn vang hồi, Giữa vô biên, bình thường, ... đời chung lối.
  • Đến trong đời, ai cũng có người cha, Thật hạnh phúc, khi người cha hiền hoà, Sống ân cần với trọn niềm thương mến, Đầy kiên nhẫn, dìu dắt đời con lên.
  • Khi còn nhỏ, ước mơ ta lớn lắm, Như là một, toàn thể cõi nhân gian, Như nắng gió, trải rộng khắp đại ngàn, Như ôm cả vũ trụ, lời ta hát.
  • Cái chết là giới hạn đau buồn, Kết thúc phận người, một kiếp sống, Thẫn thờ, trước ngưỡng cửa đợi trông, Bàng hoàng, bao mịt mờ, sợ hãi.

Trang

Subscribe to Thi ca