Truyện

  • Cô nhi viện Domaine de Marie Đà Lạt không giống bất kỳ cô nhi viện nào của mấy bà xơ “tai bồ” tên cúng cơm của mấy bà xơ dòng Vinh Sơn. Thị trấn Đà Lạt đầu thập niên 50 không lớn, trường học, nhất là trường mẫu giáo và tiểu học không có bao nhiêu, nhưng lại chỉ dạy chương trình Việt. Cô Nhi Viện Domaine de Marie là cơ sở duy nhất trên Đà-Lạt dạy theo chương trình Pháp. Do đó ban quản trị cô nhi viện đã mở cửa đón nhận thêm học sinh nội trú cho con em của các quan tây cũng như những gia đình Việt-Nam khá giả. Tuy gọi là nội trú, nhưng cha mẹ mấy đứa bé này thường đến cô nhi viện vào những buổi sáng Chúa Nhật để thăm viếng quà cáp hoặc xin phép đưa con họ về nhà chơi. Đó là lý do khiến bộ tứ này có mặt ở đây mỗi sáng Chúa Nhật!
  • Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.
  • Một bà cụ có tính tình cau có, thường xuyên nổi giận vì những sự việc nhỏ nhặt, hơn nữa, mỗi khi tức giận bà hay dùng lời lẽ cay nghiệt, vô tình đã làm tổn thương nhiều người, vì thế bà ta giao tiếp với hàng xóm bạn bè đều không được hài hòa.
  • Chị tôi ốm nặng rồi qua đời khi bé Quyên vừa tròn một tháng tuổi. Bé bị mù bẩm sinh. Anh rể tôi vừa làm cha vừa làm bà vú. Nhìn cảnh gà trống nuôi con, ai cũng ái ngại, khuyên anh nên đi thêm bước nữa để có người chăm sóc bé Quyên. Những lúc ấy anh chỉ lặng lẽ cố giấu tiếng thở dài não nuột, trong thâm tâm anh nghĩ: “Tìm được người vợ cho mình thì dễ chứ tìm được một người mẹ tốt cho con mình thì khó lắm”.
  • Có một người Mẹ nghèo, bà có một người con trai. Bà rất yêu thương đứa con trai này, mặc dù nhà rát nghèo nhưng bà luôn cố gắng tìm cách để đứa con trai của mình được đến trường và học tập.
  • Những người khách trên xe buýt nhìn với vẻ thương cảm khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp lần dò lên chiếc xe buýt bằng cây gậy màu trắng. Cô trả tiền cho bác tài, và dùng tay dò dẫm từng chiếc ghế ngồi, từ từ đi xuống theo lối đi giữa xe và tìm được ghế trống bác tài đã nói. Rồi cô ngồi vào chỗ, đặt chiếc cặp lên lòng và chiếc gậy dựa vào chân.
  • Cảm hứng kể chuyện này đến từ một ví dụ trong môn Luận Lý Học, chẳng phải để lý luận chi đâu, nhưng là để tập sống. Phần liên hệ là suy tư cá nhân, mến tặng các gia đình già-trẻ nhân năm Tân Phúc Âm Hoá Đời Sống Gia Đình.
  • Một bài báo đã đăng tin ngay trên trang nhất về vụ cháy rừng khủng khiếp vừa xảy ra. Có một câu chuyện đã gây rất nhiều xúc động cho người đọc. Sau khi ngọn lửa đã được dập tắt, những người kiểm lâm rất vất vả khi đi vào rừng để ước lượng mức độ thiệt hại của vụ cháy rừng.
  • Khi họ mới kết hôn, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, thậm chí trong nhà đến cái tivi cũng không có, nhưng cô không bao giờ hối tiếc vì đã lấy anh. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, giây phút cô cảm thấy hạnh phúc nhất là mỗi buổi tối khi đi ngủ được nằm gọn trong vòng tay anh, gối đầu lên bờ vai vững chãi của anh.
  • Đói cho sạch, rách cho thơm; Giấy rách phải giữ lấy lề: Nghèo, đói nhưng phải lấy lễ nghĩa, đạo đức làm trọng. Nhưng bây giờ thói hư tật xấu không những bắt nguồn từ nghèo đói mà kể cả từ sự giàu có nữa. Ví như tính tham lam, thiếu ý thức của một bộ phận người Việt, mua bán gian lận, sinh hoạt bê tha, xả rác bừa bãi … đâu có kể giàu nghèo.

Trang

Subscribe to Truyện