Suy niệm - Cầu nguyện

  • Một bức họa chân dung, nó chỉ có thể trở nên sinh động khi đã được người họa sĩ “điểm nhãn”. Với chân dung của một Ki-tô hữu, cũng vậy, anh (chị) ta cũng phải được “điểm nhãn”, điểm nhãn bằng chính “Lời Chúa”. “Lời Chúa”, như lời tông đồ Phê-rô nói, là một thứ “sữa tinh tuyền… nhờ đó anh em sẽ lớn lên”, lớn lên trong đức tin. Sự lớn lên trong đức tin chính là một sự “lột xác”, lột xác khỏi “cái tôi của tôi – cái tôi trong tôi” để sống một cuộc sống, một cuộc sống mới, rằng “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). “Biết thương nhau, không oán ghét không gây hận sầu, hoặc, cố gắng yêu thương người dù người không yêu ta,,hãy cứ yêu thương hoài”; có khác gì lời Đức Giê-su mời gọi “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”?!
  • Để tâm hồn các môn đệ không bị “mục xương” do lòng ganh tị gây ra, Đức Giê-su đã kể một dụ ngôn. Dụ ngôn mang tên “Thợ làm vườn nho” (x. Mt 20,1-16). Dụ ngôn được kể rằng : “Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình” (Mt 20,1).
  • Chúng ta đang sống trong một xã hội “mạnh vì gạo bạo vì tiền”, một xã hội đầy dẫy bất công và bạo lực, một xã hội mà mạng người còn thua mạng con chó, một xã hội cổ võ cho một nền văn hóa sự chết v.v… Một xã hội như thế, con thuyền cuộc đời của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đức tin của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ bị thử thách. Nó không chỉ ảnh hưởng và thử thách trực tiếp đến chúng ta mà còn tác hại đến con em chúng ta.
  • Vâng, sự cô đơn là một thực tại trong cuộc sống thường nhật, nó ập đến không loại trừ một ai. Sẽ có lúc, ta cảm thấy cô đơn vì một người bạn đồng hành bỏ rơi ta. Sẽ có lúc, ta cảm thấy cô đơn vì một người “bạn đời”, một người thân yêu nào đó, khuất núi. Hoặc, chỉ vì một chút hiểu lầm nào đó mà người tình trong mộng của ta thét lên, rằng “thôi là hết anh đi đường anh, tình duyên mình chỉ bấy nhiêu thôi”, hỏi sao ta không cảm thấy cô đơn v.v…
  • Đức Giê-su đã xua tan những lo lắng và bối rối của các ông qua những lời đàm đạo chân tình. Ngài không chỉ hé mở cho các môn đệ thấy nơi các ông sẽ đến, nhưng Ngài còn vẽ ra một “sinh lộ”, một “con đường” cho cuộc hành trình mà các ông sẽ phải đi qua. Một cuộc hành trình đi về “Nhà Cha”, nơi Ngài sẽ đi trước để “dọn chỗ” cho các môn đệ của Ngài. Và cuối cùng, là để Ngài ở đâu thì các môn đệ của Ngài “cũng ở đó”.
  • “Chúa trỗi dậy thật rồi”. Vâng, đó là một trong những niềm tin quan trọng nhất của người Ki-tô hữu. Chúa-trỗi-dậy-thật-rồi chính là nguyên lý sống còn cho Hội Thánh Chúa Ki-tô. “Chúa trỗi dậy thật rồi” chính là sự vẹn toàn của chương trình cứu độ mà Thiên Chúa đã hứa ban cho con người.
  • Nếu Đức Giê-su không “dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các ông thấy là Người vẫn sống sau khi đã chịu khổ hình”… Nếu Đức Giê-su không “hiện ra nói chuyện với các ông về Nước Thiên Chúa”… Nếu Đức Giê-su không “…mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh (rằng) Có lời Kinh Thánh chép: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, phải nhân danh NGƯỜI mà rao giảng cho muôn dân” (Lc 24,45)... Vâng, nếu thế thì không chắc sau này, tông đồ Phê-rô đã can đảm rao giảng về Đức Giê-su một cách mạnh mẽ rằng: “Họ đã treo Người lên cây gỗ mà giết đi.
  • Tôi tin tưởng vào Đức Kitô cũng như tôi tin có mặt trời. Không phải vì tôi có thể nhìn vào mặt trời, nhưng nhờ nó mà tôi có thể nhìn thấy mọi sự khác..
  • Nhìn trái táo, Mẹ Maria đã hiểu, đó là trái táo Vườn Ðịa Ðàng, và người đã trao trái táo ấy cho Hài Nhi Giêsu chính là Evà

Trang

Subscribe to Suy niệm - Cầu nguyện